Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

Ngoại tình với chính… chồng của mình

Tôi thực sự bối rối khi người mà tôi quyết định hẹn hò lại chính là… chồng mình.




Chồng tôi là một người lạnh lùng và vô tâm. Do công việc nên anh thường phải đi công tác xa và chỉ có mặt ở nhà vào cuối tuần. Nhưng cứ về đến nhà là anh cắm đầu vào điện thoại. Hầu như anh không quan tâm đến ba mẹ con tôi.
Dù rất ít khi về nhưng anh luôn lấy lý do “giường chật” nên anh thường ngủ ở phòng khác. Vì thế, chúng tôi gần như không có những phút giây gần gũi, những bên nhau để tâm sự chuyện buồn vui trong cuộc mưu sinh vốn bận rộn đủ đường.
Nhiều khi, nửa đêm thức dậy trong căn phòng vắng, nghe tiếng thở đều đều của chồng ở giường bên cạnh mà thấy chạnh lòng. Tôi có cảm giác mình cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình.
Nỗi cô đơn ấy khiến tôi mất ngủ. Lâu dần thành bệnh. Hầu như tôi chẳng bao giờ ngủ trước một giờ sáng. Một mình lang thang trên mạng, tôi tìm kiếm những người bạn để trò chuyện cho khỏa lấp đi nỗi cô đơn đang giằng xé tâm can.

Tình cờ tôi gặp anh. Anh lấy một nick name ấn tượng là Tôi yêu cô đơn. Cái sự “yêu cô đơn ấy” khiến tôi tò mò. Sau màn chào hỏi xã giao, chúng tôi dường như thân thiết hơn sau mỗi lần trò chuyện.
Anh kể tôi nghe chuyện gia đình anh. Anh nói vợ anh là người vô tâm, chẳng bao giờ gọi điện, cũng không bao giờ quan tâm xem anh sống thế nào. Dù đã có vợ, nhưng anh vẫn có cảm giác mình như đang sống một mình. Những lúc gần vợ, cô ấy cứ lấy lý do bận chăm con để… lảng tránh anh. Chưa bao giờ anh thấy vợ chồng lại xa cách đến thế.
Như được sự đồng cảm, tôi cũng giãi bày cùng anh nỗi cô đơn của người vợ xa chồng, về sự vô tâm của chồng mình.
Chúng tôi cùng động viên nhau, cùng chia sẻ với nhau để cùng vượt qua nỗi buồn lẩn khuất trong tâm hồn mình.
Sự đồng cảm ấy khiến kéo chúng tôi lại gần nhau hơn. Dần dần, tôi luôn mong đợi đêm về, khi công việc xong xuôi hết để lại được “tám chuyện” cùng anh, được kể anh nghe những chuyện xảy ra với tôi trong ngày vừa qua. Anh lắng nghe và luôn cho tôi những lời khuyên bổ ích.
Dù đã thân thiết nhưng tôi không bao giờ gửi ảnh cho anh và anh cũng vậy. Có lẽ, chúng tôi đều sợ những sự giả dối trên thế giới ảo sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống trong cuộc đời thực.
Thế rồi chuyện phải đến cũng đã đến! Anh ngỏ lời yêu tôi. Anh muốn chia sẻ với tôi những thiếu thốn cả về tình cảm và chuyện chăn gối. Không hiểu sao, tôi dễ dàng đồng ý với anh. Có lẽ, sự đồng cảm đã hóa tình yêu và sự sẻ chia khiến tôi dễ dàng chấp nhận một việc làm có thể hủy hoại gia đình mình.
Chúng tôi hẹn nhau ở một quán café xa nơi ở để tránh thị phi. Để bất ngờ, cả hai đều quyết định không gửi ảnh xem đối phương có nhận ra nhau không.
Do kẹt xe nên tôi đến chỗ hẹn hơi trễ. Đang vội vã tìm anh bỗng tôi giật bắn mình khi nhìn thấy chồng mình đang ngồi thẫn thờ nhìn ra dòng người hối hả như chờ một ai đó. Đầu tóc, màu quần áo,…tất cả đều giống như “bạn trai” của tôi miêu tả. Tôi vội lấy điện thoại gọi vào số mà anh cho tôi trước khi quyết định gặp nhau.
Tôi như không tin vào mắt mình khi thấy chồng tôi bắt máy! Hóa ra, người mà tôi vẫn hằng đêm “ngoại tình tư tưởng” cùng lại chính là chồng mình!
Tôi bàng hoàng và bối rối trước tình huống trớ trêu này! Thì ra, cả hai chúng tôi đều đang cô đơn, đều đang tìm kiếm một sự nương tựa nào đó trong cuộc đời. Tôi không biết mình phải làm gì trong hoàn cảnh oái oăm này. Nếu nói cho chồng tôi biết sự thật, liệu anh ấy có thông cảm. Nếu anh ấy không bỏ qua, rất có thể gia đình tôi sẽ tan vỡ.
Nhưng tôi cũng rất lo sợ. Nếu tôi cứ coi như không có chuyện gì, thì có thể chồng tôi sẽ tiếp tục đi tìm kiếm niềm vui khác. Và khi đó, tôi cũng sẽ mất đi người chồng của mình…

Chiếc váy đỏ và anh thợ sửa máy giặt

Có lẽ nào, tôi có vấn đề về thần kinh, khi đi yêu một anh thợ sửa máy giặt, trong khi chồng tôi là Phó Giám đốc một công ty lớn và tổ ấm có hai đứa con xinh xắn.


Ảnh minh họa.
Tôi năm nay 34 tuổi, đã lập gia đình và hai con “đủ nếp lẫn tẻ”. Tôi có công việc ổn định đủ ăn tiêu. Cuộc sống của tôi người ngoài nhìn vào có thể ai cũng sẽ cảm thấy thật tốt đẹp, yên ấm. 

Thế nhưng, ở trong chăn mới biết chăn có rận. Ngày ngày, xong việc cơ quan, tôi nhanh chóng về đón con, chạy vù đi chợ, cơm nước rồi đến giờ là lên giường ôm con ngủ để hôm sau vòng quay lại bắt đầu. 

Chồng tôi đi công tác suốt, để mọi việc trong nhà từ chăm sóc con cái, đối nội đối ngoại, sửa sang nhà cửa, tóm lại là công to việc lớn hay việc bé đều một tay tôi lo. Cưới nhau đã gần 10 năm, tôi cảm thấy đời sống vợ chồng trở nên nhàm chán. Nhưng cả hai chúng tôi đều không cảm thấy có vấn đề gì. Bởi cuộc sống có quá nhiều nỗi bận tâm, đặc biệt là chuyện ăn học của hai đứa nhỏ. 

Vài tháng một lần chồng về nhà, anh không tình cảm và tôi cũng không đòi hỏi vì biết anh đi làm xa nên khi về nhà mệt mỏi chỉ muốn nghỉ ngơi. Anh vẫn đưa tiền cho vợ lo mọi thứ trong nhà đầy đủ nên tôi không phàn nàn gì anh cả. Nhiều lần tôi cũng tâm sự với bạn bè liệu vợ chồng tôi như thế thì có bình thường không. Chúng nó gạt đi, bảo tuổi này rồi ai cũng vậy, làm sao nồng nhiệt được như lúc trẻ trung đôi mươi. Tôi ậm ừ và chả nghĩ gì nhiều nữa. Nhưng trong lòng tôi như vẫn còn điều gì đó khúc mắc mà không thể nói cùng ai, đặc biệt là tôi không chia sẻ điều này với chồng. 

Thế rồi, điều gì đến cũng phải đến. Tôi nhớ hôm đó là một ngày thứ 4 của tháng 7. Tôi hơi cảm cúm vì dính mưa tối hôm trước. Gọi điện xin sếp nghỉ. Tôi lên giường định nghỉ ngơi nhưng không ngủ được. Lại dậy và đi dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo cho lũ trẻ. Phát hiện máy giặt bị hỏng, tôi gọi điện cho dịch vụ sửa chữa yêu cầu thợ sửa. Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh. 

Anh đến, nhanh chóng “bắt bệnh” cho chiếc máy giặt, lụi cụi sửa chữa rồi ra về. Còn tôi rất ấn tượng với vẻ ngoài rắn rỏi và sự hài hước, cách ăn nói nhẹ nhàng của anh. Chuyện không có gì nếu chiếc máy giặt không dở chứng tiếp. Tôi không kêu dịch vụ mà gọi thẳng vào số di động của anh ghi trên hóa đơn sửa chữa lần trước để “bắt đền”. 

Anh đến, vẫn nhẹ nhàng và cần mẫn. Mồ hôi trên trán chảy xuống mặt xuống cổ, thấm vào ngực vào lưng áo. Một cảm giác kỳ lạ nổi lên trong tôi, người phụ nữ đã có chồng và hai con. Tôi chạy ra phía tủ lạnh lấy đá và uống cốc nước để tỉnh táo trở lại. Do quá mất bình tĩnh, tôi đánh rơi cốc nước. Cốc vỡ tan tành, chân tôi dẫm vào mảnh thủy tinh nên bị thương, máu đẫm cả sàn nhà. Anh nghe thấy tiếng động chạy ra.

Tôi bất chợt khóc tu tu. Anh không hiểu lý do gì mặt hốt hoảng bế tôi ngồi lên ghế và nhanh tay lấy đồ sơ cứu bên trong hộp y tế nhà tôi (không biết anh đã để ý đến hộp y tế đó lúc nào). Tôi thút thít như một đứa trẻ, không phải vì đau, mà chính là cảm giác ấm áp đó. Cái cảm giác được một người đàn ông chăm sóc mà đã quá lâu tôi không còn nhận được từ chồng của mình. 

Sau lần đó, tôi chủ động liên lạc và hẹn gặp anh đến nhà, dù máy giặt có hỏng hóc hay không. Chúng tôi lao vào nhau như hai con thiêu thân. Tôi bủn rủn mỗi khi nhìn thấy vẻ nam tính của anh và cảm thấy thật hạnh phúc mỗi lần anh khen tôi thật gợi cảm. Có lẽ nào, tôi có vấn đề về thần kinh, khi đi yêu một anh thợ sửa máy giặt, trong khi chồng tôi là Phó Giám đốc một công ty lớn và tổ ấm có hai đứa con xinh xắn. Nhưng không thể tỉnh táo, tôi vẫn bị cuốn vào cuộc tình vụng trộm với anh. 

Chúng tôi dễ dàng gặp nhau bởi chồng tôi đi vắng suốt, các con thì đi học cả ngày. Tôi bỏ bê công việc và tặc lưỡi, không có mình thì thiếu gì người làm. Tiền thì chồng vẫn gửi dư thừa. Thậm chí, tôi còn đưa anh thợ của mình “tiền thưởng” sau mỗi lần tôi hẹn khiến anh phải bỏ công việc của ngày hôm đó. 

Anh không tham tiền của tôi bởi chả nhiều nhặn gì. Anh còn dùng tiền đó mua tặng tôi những món quà nhỏ xinh, khi thì món ăn vặt tôi thích, khi thì chiếc móc chìa khóa xe mà con tôi nghịch ngợm làm hỏng. Tôi như trẻ lại thời mới biết yêu, chú ý đến ăn mặc hơn, chú ý đến chế độ ăn uống tập luyện để có thân hình thon thả. 

Một ngày, anh đến mang theo một món quà: một chiếc váy màu đỏ. Trước đây tôi chưa từng thích màu đỏ, và cũng không phải đồ hiệu đắt tiền gì, nhưng vì đó là quà của anh, lại được anh mặc và tự tay kéo khóa cho, tôi thích mê mẩn.

Tuần sau đó, chúng tôi không được gặp nhau vì chồng tôi về nhà. Hai vợ chồng đưa con đi ăn giỗ nhà ông bà. Tôi mặc chiếc váy màu đỏ, hai má ửng hồng, ai gặp cũng khen dạo này chồng tôi chăm tốt quá. Chồng tôi chỉ cười trừ. Hôm sau, chồng tôi nổi hứng rủ vợ đi ăn sáng và xem phim, nói hâm nóng tình cảm. Tôi lại diện váy đỏ, đánh chút son nhẹ, đi giày cao gót. Vào đến rạp, chồng nắm tay thì bị tôi gạt ra nói nóng quá. Cả buổi, chồng chẳng xem phim mà cứ quay sang hôn hít. Tôi không thích nên cứ gạt ra bảo anh tập trung xem phim. 

Về đến nhà, chồng tức giận và gạn hỏi tôi: “Bao lâu nay anh đi vắng ở nhà có chuyện gì không. Sao dạo này trông tươi tắn thế dù chồng đi xa lâu ngày?” Tôi chẳng nói chẳng rằng, cởi váy ra, đi giặt rồi cho vào máy sấy ngay. Không hiểu linh tính thế nào đó, chồng tôi chạy theo. Anh bất chợt nổi khùng lên: “Sao cô cứ suốt ngày mặc cái váy này thế? Trước có bao giờ mặc váy đỏ đâu?” Tôi không hiểu sao mình lại buột miệng: “Có người tặng tôi. Có sao không?” Chồng tôi nghe thấy thế tức điên lên, giật lấy chiếc váy và ném vào thùng rác. Tôi bực quá đi nhặt lại, chúng tôi xô xát và anh tát tôi một cái. Nước mắt lưng tròng, không hiểu sao tôi cứ nhớ đến anh ấy, anh thợ sửa máy giặt của tôi. Anh ấy sẽ không bao giờ đánh tôi. 

Sang tuần, chồng tôi phải quay trở lại làm việc. Chồng không quên xin lỗi tôi và nhắn nhủ lần tới anh về, chúng tôi phải nói chuyện nghiêm túc. Tôi rối bời, trong lòng không biết nên làm sao khi chồng đã lờ mờ nhận ra sự thay đổi trong tôi. Đến tận lúc này, tôi mới nghĩ đến hai con, sẽ ra sao nếu chồng phát hiện ra. Còn anh nữa, anh thợ sửa máy giặt của tôi. Nhìn chiếc váy đỏ đẹp đẽ treo trên giá, tôi chẳng biết mình nên làm gì nữa.